Hội chứng cô đơn giữa gia đình (11): Những đứa trẻ ngô nghê như gà công nghiệp vì... bố mẹ

17 - 17/04/2018 - 12:44:44 - Văn hóa

GiadinhNet - Vì quá xem trọng việc học tập của con, những ông bố bà mẹ này đã quên mất rằng, con mình cần phải được phát triển như một đứa trẻ bình thường. Mỗi lần trẻ định làm gì đó thì những bậc phụ huynh này liền đón lấy và nói: “Con không phải làm việc gì hết, đã có bố mẹ lo”...

Xem thêm:

Xem thêm: sofa gỗ óc chó hiện đạisofa gỗ óc chósofa phòng khách gỗ óc chósofa gỗ hiện đạibàn ghế gỗ óc chóbàn ghế phòng khách gỗ óc chóbàn ghế sofa gỗ óc chóbàn ghế óc chó hiện đại

Quang thông minh học giỏi từ bé. Từ cấp tiểu học cho tới cấp 3, Quang luôn được nhà trường, huyện và tỉnh tôn vinh vì thành tích học tập. Không chỉ là học sinh giỏi luôn luôn ở top đầu của lớp, của trường mà Quang còn là học sinh giỏi quốc gia. Tuổi đi học của Quang luôn ngập tràn trong niềm kiêu hãnh, tự hào của bố mẹ, nhà trường và địa phương nơi Quang sinh sống.

Có lẽ thấy con thông minh học giỏi nên từ bé cho đến khi trở thành một chàng thanh niên cao lớn, hầu như Quang không phải động tay động chân tới bất cứ việc gì ngoài việc học. Cứ định làm cái gì đó là y như rằng bố mẹ Quang lại chạy tới đón lấy và nói: “để đó mẹ làm cho”, “để đó bố làm cho”, “Con không phải làm việc gì hết, đã có bố mẹ lo”...


Cả tuổi thơ của Quang chỉ có học và học, còn mọi việc đã có bố mẹ lo. Ảnh minh họa

Cả tuổi thơ của Quang chỉ có học và học, còn mọi việc "đã có bố mẹ lo". Ảnh minh họa

Mặc dù học rất giỏi nhưng Quang cứ mãi ngô nghê như một chú gà công nghiệp. Ở nhà thì không sao vì “việc gì cũng đã có bố mẹ lo”. Nhưng khi ra ngoài giao tiếp với bạn bè thì Quang luôn phải đối mặt với tâm trạng cô đơn lạc lõng vì không thể hòa đồng được với các bạn. Thời tiểu học và cấp 2, dù bố mẹ Quang đã đứng ra giải quyết một số vụ ẩu đả giữa Quang và bạn bè nhưng dường như không thay đổi được gì cảm giác bơ vơ lạc lõng trong tâm hồn của đứa trẻ này.

Vì đạt thành tích học sinh giỏi quốc gia mốn Toán nên Quang được vào thẳng đại học một trường danh tiếng ở Hà Nội. Từ ngày xa gia đình để lên thành phố học đại học, vốn mang trong mình nỗi “cô đơn” không biết bầu bạn cùng ai, lại sẵn chiếc máy tính cá nhân nên Quang trở thành con nghiện game lúc nào không hay.

Hệ quả là từ một cậu bé thông minh học giỏi xuất sắc được vào thẳng đại học, Quang đã trở thành một sinh viên cá biệt, lưu ban liên miên, 8 năm học đại học vẫn chưa thể ra trường.


Vì quá cô đơn, Quang đã tìm đến game như một người bạn tri âm tri kỷ. Hệ quả là cậu trở thành con nghiện, 8 năm học đại học không thể tốt nghiệp ra trường. Ảnh minh họa

Vì quá cô đơn, Quang đã tìm đến game như một người bạn tri âm tri kỷ. Hệ quả là cậu trở thành con nghiện, 8 năm học đại học không thể tốt nghiệp ra trường. Ảnh minh họa

Theo các chuyên gia, bên cạnh hiện tượng bố mẹ vì quá bận bịu không dành đủ thời gian đến con thì việc bố mẹ quan tâm một cách thái quá, luôn làm thay mọi việc cho con cũng đẩy chúng vào tình trạng cô đơn ngay giữa tình yêu của gia đình.

Như cách yêu con của bố mẹ Quang, đó là một dạng tình yêu lệch lạc. Vì sự kiêu hãnh, họ đã quên mất rằng, con mình cần phải được phát triển như một đứa trẻ bình thường. Bởi chỉ khi làm người bình thường, con họ mới có được niềm hạnh phúc đích thực.

Các chuyên gia cũng cho rằng, thực tế hiện nay nhiều người trẻ khác cô đơn vì họ chưa bao giờ được gia đình coi là đã trưởng thành.

Cạnh nhà tôi ở có một bác hàng xóm gần 50 tuổi. Chị làm nghề trông trẻ tại nhà. Mặc dù bận bịu trăm công nghìn việc vì vừa trông trẻ vừa lo nội trợ cho gia đình nhưng người phụ nữ này dường như không cho các con chị có cơ hội để làm bất cứ việc gì. Con trai chị học đại học năm thứ 4 nhưng đi về là chạy thẳng lên phòng của mình. Còn chị thì tất bật chải sạch đất cát trên bánh xe máy của con rồi dắt xe vào nhà.

Nói về việc cha mẹ luôn coi con là những đứa trẻ, không cho chúng trưởng thành, hẳn bạn đọc vẫn còn nhớ những bức ảnh người mẹ lầm lũi dắt chiếc xe máy ngập nước để chở đứa con trai lớn gấp đôi mẹ đến trường. Bức ảnh đã làm xôn xao cộng động mạng một thời gian.

Cách đây không lâu, trên một diễn đàn của báo Tuổi trẻ cũng phản ánh một trường hợp tương tự. Cũng bị bố mẹ làm thay hết mọi việc, cho đến khi học năm 4 đại học, mỗi khi ra khỏi nhà, đi học Nam vẫn được bố mẹ đưa đi đón về. Khi ở nhà Nam lầm lũi trong phòng. Cha mẹ Nam tự hào vì con mình ngoan, không giao du bạn bè xấu, không chơi bời, chỉ đến khi người quen tới nhà chơi, tiếp xúc với Nam và khuyên bố mẹ Nam đưa cậu đi gặp bác sĩ tâm lý thì mọi chuyện mới vỡ ra.

Theo Nam, ngay từ nhỏ mọi việc từ ăn gì, mặc gì và chơi trò gì, chơi với ai đều do bố mẹ quyết. Mỗi khi Nam muốn bộc lộ ý kiến, sở thích đều bị bố mẹ dập tắt ngay.

Nam không muốn tham gia những buổi đi chơi, cà phê gặp gỡ bạn bè của bố mẹ vì lạc lõng giữa những người lớn và các câu chuyện của họ. Những lần gặp đó khi có người hỏi han, Nam chưa kịp trả lời thì ba mẹ đã trả lời thay và thường là kèm thêm vài câu “kể tội”.

Ban đầu Nam còn thấy thẹn, giận, muốn nói lại nhưng không được, dần dần cậu “vô cảm”. Những uẩn ức ấy chỉ bùng ra khi được bác sĩ khơi gợi. Sau vài buổi nói chuyện riêng với Nam, với cha mẹ Nam, vấn đề được tháo gỡ dần.

Đến gặp bác sĩ tâm lý, mẹ của Tuấn tuôn trào các câu hỏi tại sao ở ngoài đường con tôi hót như khướu, hoạt bát, năng động nói nhiều cười nhiều, nhưng khi bước chân vào nhà nó lại là một con người khác, lầm lì, khó chịu, chẳng quan tâm đến ai.


Những đứa trẻ cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Ảnh Báo Tuổi trẻ

Những đứa trẻ cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Ảnh Báo Tuổi trẻ

Tâm sự với bác sĩ, Tuấn cho biết khi đã lên cấp II ba mẹ vẫn xem Tuấn như một đứa trẻ, buổi sáng ngủ dậy mẹ lấy sẵn kem đánh răng, khăn, nấu sẵn đồ ăn sáng... Dù có phòng riêng nhưng đến tận bây giờ Tuấn vẫn không được phép đóng cửa phòng. Máy tính, bàn học, điện thoại mẹ có thể kiểm tra bất cứ khi nào muốn.

Bạn bè đến nhà, mẹ và ba “thẩm vấn” trước khi được gặp Tuấn. Ước mơ được làm nghệ sĩ khi còn nhỏ xíu của Tuấn bị dập tắt khi mẹ muốn Tuấn làm bác sĩ, ba muốn Tuấn học bách khoa. Tốt nghiệp đại học đi làm, trong chuyến đi chơi biển đầu tiên với công ty, mẹ đưa Tuấn ra tận bến xe và nhờ trưởng đoàn chăm sóc con trai bà cẩn thận cùng với một loạt dặn dò.

Mọi người trong đoàn biết chuyện, cười giễu, Tuấn bình thản vì đã quen với những chuyện như vậy bao nhiêu năm nay. Khi Tuấn vừa quen bạn gái dù chưa đi tới đâu nhưng bố mẹ phát hiện và “khủng bố” bạn Tuấn bằng việc yêu cầu bạn Tuấn phải chăm sóc Tuấn như thế nào, mỗi thứ bảy, chủ nhật phải đến nhà Tuấn nấu ăn cùng gia đình ra sao khiến cô bạn sợ quá... trốn luôn. Từ đó, Tuấn lại càng câm lặng nhiều hơn trong gia đình.

Cũng như Nam, nhiều con trẻ đã rơi vào trạng thái "vô cảm" trong gia đình. Khi được đưa đến bác sĩ, được bác sĩ khơi gợi, họ đã òa lên khóc mà nói rằng "Con cô đơn lắm bác sĩ ơi!"

Ngân Khánh

Từ khóa: sofa gỗ óc chó hiện đạisofa gỗ óc chósofa phòng khách gỗ óc chósofa gỗ hiện đạibàn ghế gỗ óc chóbàn ghế phòng khách gỗ óc chóbàn ghế sofa gỗ óc chóbàn ghế óc chó hiện đại

Bài viết khác